Nếu không thể tới với nhau, thôi đành coi như duyên phận đã đến cuối đường, tĩnh tâm rằng chỉ sở hữu thể cũng nhau đi 1 quãng, thế thôi.
tình yêu là trang bị tình cảm linh nghiệm và siêu cao trẻ trung. ngoài ra, không buộc phải ai cũng may mắn yêu nhau, nắm tay và đi hết con đường. với lúc tình yêu dang dở, đứt gánh giữa đường. Người ta dễ rơi vào cảm giác thất tình, buồn đau, chán nản. Cảm giác thất tình, có nhẽ mọi người trên trái đất này đều đã ít nhất 1 lần trải qua.
Con người gặp và yêu nhau là do duyên phận. Nhưng duyên phận lại là điều rất kỳ lạ, ko ai mang thể hiểu thực thụ về nó. sở hữu thể hữu duyên vô phận. với thể yêu nhau, nhớ nhau nhưng không thể sắp nhau. ko cố ý theo đuổi thì lại có, nỗ lực với khi lại chẳng thành. có câu "Có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh" là do vậy.
ngoại giả, con người cũng phải hiểu rằng, bữa nay với duyên phận ko với nghĩa cả đời sở hữu duyên phận. sở hữu thể người ta chỉ đi được cộng nhau 1 quãng đường nào đó thôi.
Mất đi rồi cũng không buộc phải quá ủ rũ, buồn đau, càng không thể nghĩ rằng thế giới này sụp đổ, bởi làm thế chỉ càng thêm đau lòng mà thôi. Người mất đi nhất quyết ko phải người ưa thích nhất, vật mất đi cố định ko nên vật phải chăng sang trọng nhất.
bởi thế lúc thất tình chúng ta đừng cần nghĩ đó là 1 cái gì đó qua ghê gớm, rằng tình ái của chúng ta vĩ đại ko thể thay thế, rằng anh đấy, cô đấy là người tuyệt vời nhất. Mà hãy nghĩ rằng đó chỉ là 1 giai đoạn sinh học nhất thời như chúng ta bị ốm vậy, dần dà theo thời kì khỏi bệnh, thân thể chúng ta sẽ lại bình phục, khi đấy nhìn lại thấy mình ngày xưa vật vã thật buồn cười.
Đức Phật dạy kinh phật giáo mỗi ngày giúp ta thấy được: "Tất cả những gì trong dương gian đều biến đổi, hư hoại, đều là vô thường". Chúng ta thống khổ bởi cứ hy vẳng tình yêu này là mãi mãi. Ta hãy cộng mua hiểu tại sao như thế ? Vô thường sở hữu 3: thân vô thường, tâm vô thường và cảnh ngộ vô thường.
Thân vô thường. cơ thể bạn ko mãi mãi khoẻ mạnh, chẳng thể trẻ mãi không già. Từng sát na, từng giây trong thân bạn biến đổi, từng tế bào chết tế bào mới lại sanh…Các bạn không với cách bảo vệ bản thân lỡ một ngày bạn bị ung thư, nhan sắc tàn phai, bị bệnh nan y … liệu nhân tình bạn có còn đặm đà mang bạn như xưa?
Tâm vô thường. Chúng ta phải biết rằng lòng người đổi thay – thay đổi. Con gái thì "sáng nắng, chiều mưa, trưa giông bão", con trai thì chẳng biết đó là Lý Thông hay Thạch Sanh, chẳng ai mà đoán cho được. Người thì đi du học, người thì đi khiến ăn xa, kẻ ở nhà mỏi mòn chờ đợi …rồi qua năm tháng "xa mặt phương pháp lòng" chẳng mấy ai mà giữ cho được mẫu ái tình thuở đó. mang thể bạn đang có một ái tình sang trọng nhưng cũng nên nhận chân ra một sự thật là trong tình ái đó luôn ẩn đựng 1 sự vỡ lẽ bởi vì ấy là vô thường. Người Phật tử biết như vậy phải luôn sẳn sàng đón nhận các điều bất trắc có thể xảy ra trong tình cảm. Nhờ vậy, hạn chế được các hành động tiêu cực như bị sốc, thất tự tình tử vv…
cảnh ngộ vô thường mang nghĩa là vạn vật trước mắt bạn luôn đổi thay, tình thế đổi thay, thời cục đổi thay …Yêu nhau thật phổ biến nhưng cũng không thể được gần nhau thí dụ như chiến tranh, thiên tai, tử nạn. 1 khía cạnh khác của tình cảnh vô thường, ví dụ: Bạn Dần và bạn Mùi trước nghèo thì sao cũng được bổng dưng sung túc thì chẳng nhìn mặt nhau. một chuyện khác, Bạn Sửu tích góp tiền để giúp bạn Tí-người yêu bao năm ăn học tử tế tới lúc tốt nghiệp thì tình nhân gạt bỏ và yêu 1 người khác cùng đẳng cấp xã hội, có trí thức chứ ai lại đượm đà có bạn Sửu một người nghèo, ít học nhưng chỉ với tấm lòng. ví như cảnh ngộ thay đổi như vậy thử hỏi Bạn Sửu sở hữu chịu nổi áp lực này ko ? Người con Phật bắt buộc nhìn trước được cảnh ngộ để giữ giàng hạnh phúc mình.
Nhân duyên qua Lời phật dạy sâu sắc, giản đơn, con người ta thấp hơn hãy mở rộng tấm lòng mình. mẫu mất đi là chiếc đáng quý, bởi mất đi cho ta tự nguyện, do duyên phận của đời ta. vì vậy dù nhiệt tình như lửa, ngọt ngào như hoa, ôn hòa như nước thì cũng là đoạn tình cảm đã qua, duyên phận đi đến cuối đường, buông tay cầu thư thái.