Đây không chỉ là nơi đến để sống chậm cùng những ly cà phê sau một ngày vội vã mà còn đến để ngồi trong không gian giản dị, hoài cổ.
Bạn sẽ tìm thấy nhiều kỷ niệm về một tuổi thơ bình yên trong những quán cà phê và đồ ăn thời thơ ấu này.
1. Căng tin 109
|
Kệ sách, chiếc bình cắm hoa “độc đáo” và cây đàn nhỏ tạo nên một bức tranh mang màu hoài cổ mà xinh xắn lạ thường. Ảnh: linhpt258. |
Đến Ngõ 198 Xã Đàn, ngay khu tập thể bộ Công An, Phường Phương Liên, Đống Đa, Hà Nội, chẳng khó gì để tìm thấy một quán cà phê nhỏ có bức tường vàng ngả màu khá cũ kĩ với những mảng sơn bong tróc, và rêu xanh bám đầy loang lổ nhưng nổi bật với tấm biển gỗ “CÀ PHÊ – CĂNG TIN – một.linh.chín”.
Bên trong không gian nó bé xíu xiu nhưng mà xinh lắm, 2 khung cửa sổ thiệc to thu được “cả mớ” nắng và gió nên bao thoáng bao sáng. Ở đây có ghi ta lãng mạn, có bàn ghế gỗ mộc mạc, có cả kệ sách “huyền thoại” với những đầu truyện dường như đã gắn liền với tuổi thơ của bao người : Conan, bảy viên ngọc rồng, Đường đến khung thành hay Ba Giai Tú Xuất…Thú vị hơn, họ vẫn còn bán những món ăn “ruột” của “bọn trẻ con” hồi ấy, nào là mì tôm trẻ em, kẹo xê hình trái tim, nào là xí muội, ô mai Thái. Nhà cổ, bàn ghế cổ, truyện cổ, đồ ăn “cổ”, đến cả cái menu nhìn cũng “cổ”, đến đây và chẳng cần nghĩ ngợi gì cả, trong cái không gian “chất” và bình dị, bao nhiêu ký ức tuổi thơ tự nhiên ào ạt ùa về vậy đó, cảm xúc rất lạ, có gì vui, có gì thích thú nhưng cũng lâng lâng và đầy hoài niệm.
2. Xoan Café
|
Bức tường cũ, bộ bàn ghế gỗ và những bức ảnh độc đáo đã là một thứ gì đó rất quen mỗi khi người ta nhớ đến Xoan cà phê. Ảnh: sontran.bs |
Đến đây, trước hết là “bị thích” khoảng sân tuy nhỏ nhưng đầy cuốn hút phía trước căn nhà 2 tầng kiểu cũ này. Mảnh sân lát gạch đúng chất kiểu nhà cổ Hà Nội, ở đó có hoa, có cây, có tiết trời, có nắng, có chút gió. Ngổi đây dưới tiết thu Hà Nội se lạnh, nhấm nháp chút cà phê nóng, ngắm hoa và hít căng lồng ngực cái không khí man mát, sạch sẽ và êm ái để cảm thấy quên mọi nhọc nhằn, mọi trăn trở và bộn bề cuộc sống.
Bước vào nhà, bạn dường như bị cuốn vào một không gian mới và hết sức “lớn tuổi”. Nhìn quanh ngó quẩn, sàn nhà, tường nhà cũ và loang lỗ, có chỗ đã bong tróc, bàn ghế gỗ mộc mạc, cầu thang dẫn lên lầu dốc, nhỏ, quanh phòng có những thứ đồ dùng phải “già” lắm rồi ấy, nghe có vẻ không có gì hay nhưng tất cả lại đang hiện ra thu hút lạ thường dưới ánh đèn vàng ấm áp. Trên bức tường cũ treo những bức tranh chân dung độc đáo với nhiều cảm xúc khác nhau. Họ vẽ tranh kiểu gì á, không quá chăm chút cũng không bừa bãi, nhưng những nét vẽ phóng khoáng, bình dị và gần gũi đến lạ.
3. Cafe Xí Nghiệp
|
Cà phê Xí Nghiệp với không gian mộc mạc và bình dị. Ảnh: hnamle |
Khác với cái kiểu tinh nghịch của những ô cửa sơn nhiều màu sắc bên ngoài, ở bên trong, không gian trầm lắng và mộc mạc đến lạ. Không rộng lắm đâu nhưng nó lại tái hiện trọn vẹn đủ nét đủ hình cái xưa, cái trầm tĩnh và hoài cổ của một căn nhà “lớn tuổi” giữa lòng Hà Nội. Nền nhà lát kín gạch với cái kiểu họa tiết cũ, những vật dụng “hồi xa xưa đó” được trang trí khắp nơi, có máy đánh chữ, có cả ti vi, chiếc đồng hồ cổ, máy ảnh, quạt điện cũ, sách báo đã ố vàng, những bức tranh đã được vẽ từ lâu lắm rồi và thậm chí là chiếc xe máy chắc phải vài chục tuổi.
Mình thích lắm mấy bộ bàn ghế, chúng nhỏ nhỏ xinh xinh và được xếp gọn gàng thu hút dưới ánh đèn vàng ấm áp. Trong cái khung cảnh trầm tĩnh và hoài cổ này, nhấm nháp chút cà phê sữa ngọt ngào rồi lại vô tư bật cười vì mãi nhớ về cái thưở “học trò” dễ thương với những suy nghĩ đơn giản, những tình cảm ngây ngô chứ không phải suy nghĩ đủ đường, không bộn bề không lo toan như bây giờ. Ngồi đây rồi cứ ước mình nhỏ mãi thôi, chứ đừng có lớn đùng lên thế này nữa.
4. Lutulata
|
Những món ăn “ngon” và “chất” ở Lutulata. Ảnh: lutulatavn. |
Nghe cái tên có vẻ lạ và nó khiến bạn nghĩ ngay đến một quán café với không gian sang trọng, nội thất cao cấp, nơi có những món đồ uống đậm chất phương Tây nhỉ. Nhưng hoàn toàn không phải, Lutulata là một quán café bình dị và hoài cổ nằm ngay phố Hàng Cót với không gian nhẹ nhàng, yên tĩnh, sâu lắng và phong cách trang trí hết sức mộc mạc với những chiếc tủ và bàn ghế gỗ, những bộ ly, chén có họa tiết và màu sắc độc đáo, những chiếc sọt tre bắt cá với đủ các kích cỡ. Không gian mộc mạc và đồ ăn cũng thế, có rất nhiều những món ăn vặt dân dã quen thuộc hàng ngày như chè bưởi, chè cốm, bánh đậu xanh, ô mai…
Nếu tầng 1 vẽ ra một không gian yên tĩnh để đọc sách và làm việc thì ban công lầu 2 đúng thật là nơi lý tưởng để đón nắng sớm, nhấm nháp bữa sáng cạnh “bạn ấy“ và cùng ngắm nhìn phố phường Hà Nội. Có được thế này thì mùa đông cũng chẳng có lạnh nữa.
5. Hanoi House
|
không gian bên trong Hanoi House gần gũi và bình yên. Ảnh: sarahknoxdanceacademic. |
Khá khó để một người lạ tìm được đến đây bởi nó nằm trên tầng 2, phải đi qua một dãy hành lang cũ kỹ trên đường Lý Quốc Sư, nhưng đã chọn đến, đã vào thì khó mà quên được. Tuy không gian nhỏ xíu nhưng những bộ bàn ghế với tông màu trầm và kiểu dáng đơn giản được sắp xếp rất gọn gàng, những vật dụng trang trí hết sức lạ mắt và cuốn hút được bố trí cẩn thận khắp nơi, có những đồ vật gỗ, có tranh dân gian, có những bức tượng gốm nhỏ nhắn dễ thương, trần nhà treo tòong teng nhiều “trái gì ấy” có màu sắc sặc sỡ, độc đáo và lạ mắt, trên gác nhỏ “còn giấu” hẳn 1 chiếc kệ gỗ kê biết bao nhiêu là thứ be bé xinh xắn. Muốn bàn ghế thì ở tầng trệt, thích ngồi bệt thì lên căn gác phía trên, đến để được ngắm nhìn Phố phường thì chọn ngay ban công bên ngoài với những chiếc ghế mà chỉ Hanoi House mới có.
Tôi thích lắm cái cảm giác ngồi trên ban công, giữa không gian tĩnh lặng và thật “êm” ấy, uống chậm ly cà phê nóng, ngắm nhìn phố phường Hà Nội và lắng nghe tiếng chuông Nhà thờ lớn ngân vang từng hồi, cuộc sống chưa bao giờ nhẹ nhàng đến thế. Mọi âu lo cuộc sống, mọi trăn trở cơm áo gạo tiền như dần tan biến.
6. Bao Cấp Café
|
Những chiếc gối là từ vỏ chăn con công đặc trưng màu đỏ, bàn gỗ, ghế gỗ, ti vi trắng đen, mảng tường đã cũ... trở nên thu hút dưới ánh đèn vàng ấm áp. Ảnh: huyendoan2103. |
Về với quận Ba Đình, Hà Nội để tìm ngay đến quán cà phê đã cổ mang tên “Bao Cấp” – nơi tái hiện hình ảnh một căn tập thể cũ từ thời bao cấp giữa lòng Hà Nội tấp nập.
Mỗi góc nhỏ đều mang một cái tên riêng nghe thật tinh nghịch và độc đáo : “ Phố Vui”, “Phố vẫy”. Tới đây bạn thấy được ngay trước mắt bức tranh đủ hình đủ sắc của một căn hộ tập thể từ thời bao cấp, những bộ bàn ghế bằng gỗ thô và mộc mạc, tường gỗ dán đầy báo cũ, sàn nhà cũng gỗ nốt, rèm cửa “cổ” với những họa tiết trang trí đã có từ rất lâu, những chiếc gối làm bằng vỏ chăn con công đặc trưng màu đỏ có nhiều chi tiết sặc sỡ bắt mắt, ti vi trắng đen, chiếc xe cũ kĩ hay điện thoại quay số từ thuở nào đều được giữ gìn cẩn thận . Cảm giác như đang sống lại cái hồi đó vậy, hồi còn là những đứa trẻ với khuôn mắt hớn ha hớn hở đi cũng cha mẹ trên tay cầm tem phiếu chờ các cô các chú đọc tên lấy hàng.
7. Cà phê Cuối Ngõ
|
Cà phê Cuối Ngõ luôn mang trong mình cái vẻ bình dị và mộc mạc nhưng đầy cuốn hút. Ảnh: kinggnguyen. |
Không gian hoài cổ, ấm áp, thân thuộc và bình yên là những gì người ta nghĩ khi đến với Cà Phê Cuối Ngõ – một quán cà phê cổ và nhỏ nằm ở Ngõ 68 Quan Hoa, Cầu Giấy, Hà Nội. Không hiện đại, không vồn vã, cũng không sặc sỡ nhưng không gian ở đây nó thu hút lạ thường. Dưới ánh đèn vàng ấm, những bức tường rêu càng thêm cổ, khung ảnh treo trên tường mờ mờ mang lại đầy cảm giác hoài niệm, những món đồ quê mộc mạc hiện lên bình dị và gần gũi, có những chiếc đèn làm từ rổ và nơm tre, những bộ bàn ghế tre be bé thấp thấp nhìn đến thích mắt. Bỏ qua những vất vả bên ngoài cánh cửa, bước vào đây để được nghỉ, được “tĩnh” , được sống “bình yên”, sống “chậm” dù chỉ là một khoảnh khắc.
Hơn hết, vào mỗi tối thứ 6, quán còn tổ chức những buổi trình diễn nhạc sống có guitar, có violin và những ca khúc nhạc Trịnh với âm điệu du dương đến nao lòng và ca từ sâu lắng.
8. Kho cà phê
|
Kho Cà phê - chốn lãng mạn và bình yên giữa Hà Nội tấp nập. Ảnh: kho.caphe. |
Giống như Cà phê Cuối Ngõ, Kho là một quán cà phê khá rộng nằm ở đường 19/5 Văn Quán, Hà Đông, Hà Nội với thiết kế kiểu xưa cùng cách bài trí bình dị, mộc và chất. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bức bức tường gạch thô cùng những chiếc bàn gỗ, ghế gỗ, cát sét, máy may cũ hay chiếc ti vi “già nua” kết hợp với nhau tạo nên một không gian nhuộm vị hoài cổ. Chỗ này chụp ảnh, chỗ kia chụp ảnh, ai đến đây cũng muốn tranh thủ selfie để có cho mình những bức ảnh độc đáo nhất.
Nhìn thấy buồn, thấy “tĩnh” rồi tưởng chừng như nó “lắng”, nó tẻ nhạt nhưng không hẳn đâu nhé, những bình hoa nhỏ xinh màu sắc sặc sỡ được đặt khắp nơi trong quán khiến nó bình yên nhưng không buồn, hoài cổ nhưng đầy chất lãng mạn.
Vĩnh Hy